Ngày xửa ngày xưa, có một chú rùa di chuyển rất chậm chạp. Chú ta thích cuộc sống chầm chậm, giản đơn như vậy. Thật vui khi được ngắm nhìn chim chóc, cây cối và hoa lá. Có nhiều thời gian để khám phá mỗi điều mới mẻ mà chú bắt gặp trên đường dong duổi khắp nơi.
Ngày xưa, cũng vào thời gian đó có một chú thỏ thích bước lò cò và nhảy nhót khắp chốn. Thỏ ta lúc nào cũng chòng ghẹo rùa về việc cậu bước đi ì ạch, chậm chạp. Tuy thế, rùa không bao giờ phản ứng lại. Chú ta chỉ chú tâm vào công việc của riêng mình, thích thú thưởng ngoạn những cảnh tượng và âm thanh mới.
Một hôm, thỏ cứ chòng nghẹo rùa hoài không thôi.
“Thỏ này,” rùa nói, “Tớ thách cậu dám đua đấy. Ai tới bên kia rừng trước sẽ là kẻ thắng cuộc. Mà, nếu tôi thắng, xin đừng chòng ghẹo nữa nhé!”
Thỏ cười ngặt nghẽo đến nỗi ngã cả xuống đất. Nó cười lăn cười bò. Tất nhiên, thỏ ta đồng ý. Ngày đua đã đến và cuộc đua quan trọng bắt đầu.
Chú rùa bắt đầu bằng bước đi chậm chạp, nặng nhọc – từng bước, từng bước, từng bước – chưa khi nào nhanh hơn, chưa lúc nào chậm hơn.
Thỏ bước lò cò và nhảy nhót khắp chốn đó. Thậm chí nó còn nhào lộn mấy vòng quanh anh bạn rùa rồi tăng tốc để làm trò đùa trước khi chú ta tới được bên kia rừng.
Thỏ ta còn dừng lại nghỉ ngơi. Chú biết là còn rất nhiều thời gian rùa ta mới có thể bắt kịp mình.
Tôi cá là bạn đã biết chuyện gì đã xảy ra. Có lẽ có bạn đã đọc câu chuyện về rùa và thỏ này. Chú rùa thắng cuộc còn thỏ cảm thấy rất dại dột. Nó không bao giờ dám trêu chọc rùa nữa.
Tôi đánh cược là bạn đã nghĩ rằng câu chuyện đến đây là kết thúc. Không, hoàn toàn không! Ngày xửa ngày xưa, nhiều năm sau đó, trên thực tế chỉ là vài năm, có một con rùa sống trong một khu rừng nọ. Con rùa này là em họ xa của chít của chú rùa nổi tiếng kia. Rùa có một người bạn là một con thỏ. Con thỏ ấy này là em họ xa của chít của chú rùa nổi tiếng kia.
Một hôm, rùa và thỏ mỗi người được tặng một chiếc máy tính và phần mềm Logo. Cả hai đều rất vui sướng và không thể kìm được liền khám phá ngay những món quà mới đó.
Rùa bắt đầu mở cuốn sách Logo và bắt đầu đọc, từng trang một.
Thỏ mở cuốn sách Logo và bỏ qua ngay chương đầu tiên.
Nó có vẻ quá dễ hiểu. Thỏ muốn tìm “món hay.” Nó bước lò cò và nhảy nhót khắp nơi. Khi nó liếc nhìn qua rùa, cô bạn vẫn đang đọc chương đầu tiên.
“Này, thứ đó dễ ợt à,” thỏ nói. “Xem cái này này!”
Cô bạn rùa thích những gì thỏ làm nhưng nó cũng rất thích thú làm việc riêng của mình. Rùa ta biết chẳng bao lâu nữa mình sẽ làm được những thứ mà thỏ bắt chước theo sách của cậu ta.
Thời gian trôi qua, thỏ vẫn mải miết nhảy nhót từ chỗ này qua chỗ khác. Bây giờ thì rùa đã đọc xong Chương 2. Thời gian qua thêm. Thỏ lại liếc nhìn cô bạn rùa xem đang làm gì. Thỏ ta định chọc ghẹo rùa đọc sách quá chậm trong khi mình đã đọc xong.
“Này, cậu đã làm việc đó thế nào vậy? Cái ấy không có trong sách mà,” thỏ nói.
Rùa ta chậm rãi giảng giải, từng bước một, cách mình đã làm để tạo được bức tranh đẹp mắt trên màn hình. Tuy thế thỏ vẫn bối rối.
“Tớ biết thỏ ạ,” rùa giải thích, “thứ này không có trong sách. Mình đã làm ra nó từ những gì mình đọc được trong những chương đầu tiên đấy.”
“Nhưng, cậu đã biết cách làm nó thế nào thế?” thỏ hỏi.
“Ừ, vậy mà mình cứ nghĩ cậu biết mọi điều về Logo và máy tính rồi cơ đấy, thỏ,” rùa vừa cười vừa lật giở sách.
“Logo thú vị nhất khi bạn bắt đầu với những gì mình biết và khám phá dần dần những điều mới mẻ khi bạn tiến bộ. Logo hoàn toàn không phải là làm cái gì đó làm ra theo máy tính. Thực sự nó là để khám phá những ý tưởng mới – phát kiến ra những phương cách mới để làm.”
“Nếu muốn học mọi thứ, thì mình sẽ đến trường,” thỏ nói. “Trường học là nơi làm được điều đó mà!”
“Máy tính và phần mềm Logo cũng được làm ra để học mọi thứ,” rùa đáp. “Chúng là các dụng cụ giống như giấy và bút chì vậy.”
“Thỏ, hãy trả lời mình điều này nhé. Khi ở trường, nếu bạn mắc lỗi trong bài luyện vần, bạn có đổi lỗi cho cuốn sách học vần không? Bạn có đổi lỗi cho chiếc bút chì và giấy vở không?” rùa hỏi.
“Làm vậy thật ngốc. Sách đâu phải bài kiểm tra. Còn giấy và bút chẳng thể làm gì mà không có tớ. Nếu tớ mắc lỗi đấy là do chính tớ chứ. Mà nều tớ đọc được đúng tất cả các từ thì tớ sẽ là người dành được Sao Vàng!”
“Nếu thầy cô yêu cầu cậu viết một câu chuyện, cậu có sao chép nó từ trong sách ra không? Hay, cậu có dùng các từ mình đã biết cách đánh vần để viết một câu chuyện về chính cậu không?”
“Tất nhiên, mình sẽ viết những câu chuyện của chính mình!” rùa đáp.
“Đúng vậy, thỏ ạ, đó là lý do vì sao máy tính và Logo có một chút khác biệt. Logo là ngôn ngữ bạn dùng, như là tiếng Anh vậy. Bàn phím là bút chì của cậu còn màn hình là giấy của cậu. Giờ thì sao cậu không xem xem mình có thể làm gì với chúng đi nào – hoàn toàn tự do cậu.”
Con thỏ tội nghiệp cảm thấy ngượng ngùng, gần như suốt cả một ngày. Nó rất tức giận, quá giận bản thân vì để mình trở nên ngốc nghếch.
“Máy tính không hắc búa đến vậy,” thỏ nghĩ. “Tất cả mình phải làm là bảo cho nó biết những gì mình muốn nó làm.”
Thế là thỏ cầm sách ngồi xuống và lại bắt đầu đọc. Chẳng bao lâu sau, thỏ đã làm được những gì của riêng mình chứ không phải là những thứ mà cuốn sách bảo mình làm. Chắc chắn, nó cũng có mắc lỗi. Thế nhưng, nó khám phá ra được rằng niềm thú vị bắt đầu từ đâu.
Cuối cùng, sau khi đã viết được những thủ tục để tạo ra những thứ yêu thích mà mình muốn máy tính và phần mềm Logo làm, thỏ ta thực hiện một vài vòng nhào lộn qua đầu rùa.
“Lại xem này! Lại xem này!” thỏ vừa háo hức nói vừa chạy lại chỗ chiếc máy tính.
“Phải, đó là ý tưởng đấy,” rùa nói.
“Tớ đang bắt đầu hiểu được ý cậu muốn gì rồi,” Morf hồ hởi nói. “Nhưng sao cậu biết mọi chuyện nhanh vậy?”
“Nhờ có thỏ đấy,” rùa đáp. “Tôi phải trung thực với cậu. Cậu nhận ra hình nhỏ ở chính giữa màn hình chưa?”
“Đúng, đó là rùa.”
“Phải, và đó cùng là cô em họ Ernestine của tớ. Cô ấy là nhân vật làm cho mọi thứ diễn ra. Người ta gọi đó là gia truyền.”








Đăng nhận xét